Quang Ám Hoàn Truyện. Tác giả: Công chúa tóc mây. Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, Tu tiên. Tình trạng: đang ra. Thảo luận góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Công Chúa Tóc . Giới thiệu truyện: Ta và nàng nắm tay nhau đứng ở hai bên bờ vực sáng tối, mặc cho Giới thiệu truyện Công Chúa Của Động Vật: "Tôi tuyệt đối không được để lộ sức mạnh quyền năng của bản thân". Karshita, cây thần bí quản lý cuộc sống. Elisé sinh ra trong một gia đình quý tộc, là một công chúa của Trung lục địa, bị vị vua tham lam giam cầm trong một cung điện riêng. Truyện Công Chúa, Sao Em Quậy Quá Vậy Hả của tác giả Min Min thuộc thể loại truyện teen. Ngọc Tiên là một tiểu thư đài cát của tập đoàn lớn, tính cách vô cùng ăn chơi và đằng sau vỏ bọc hoàn hảo đó, cô còn là một sát thủ chính hiệu. Trong một lần đang ngủ cô vô Aroka nhặt chú chim non đặt vào chỗ cũ và tiếp tục đi. Được một quãng, anh lại cứu bầy kiến đang bị lửa vây, một con ong vàng vướng vào mạng nhện và chú cá chép bị mắc cạn. Tất cả các con vật được cứu đều cám ơn Aroka và nhận đưa đường cho anh đến chỗ Gã đạo sĩ nọ lại là người của Hoàng hậu, vốn đã nhìn kẻ do phi tần sinh ra như ta không vừa mắt, giả vờ vô tình bóng gió rằng, ta ham võ mê quyền như thế, không chừng lại chính là sát tinh chuyển thế mà thành. Thậm chí mầm tai họa làm mưa làm gió bao năm qua không thể dẹp bỏ được, chắc hẳn có mối liên hệ cực kỳ mật thiết với ta. Vay Tiền Nhanh Ggads. Ta đứng tại chỗ, trong lòng không rõ cảm xúc thế nào, chỉ nói “Vô Mẫn Quân, ngươi cũng thật sự là…”Thật sự là như thế nào, lại không biết nên nói như thế bảo ta triệu Thịnh An đến, lại đối đãi thoả đáng với nàng, chỉ vì ta bắt đầu nói một câu “Ngươi biết không, nàng vừa nãy mặc áo tang, bên tai cài một nụ hoa trắng…”, hắn bảo ta giúp nàng đổi đóa hoa, cũng bởi vậy lại chiếm được hồi báo thật lớn của Thịnh An – tình báo đòi Mẫn Quân còn hiểu biết nữ nhân hơn cả nữ nhân, thật không biết tâm của hắn vặn vẹo cỡ nào…Vô Mẫn Quân nhìn nhìn ta, nói “Sao?”Ta lắc đầu “Cũng không có gì, chỉ là cảm thấy Thịnh An thật sự đáng thương.”“Người vừa mới lừa nàng cũng có ngươi,” Vô Mẫn Quân nhếch nhếch môi, “Bây giờ còn nói suông gì nữa.”Ta thở dài “Chính bởi như vậy mới thấy nàng đáng thương. Bị ta lừa, thật sự là chuyện mất mặt…”“…”“Aiz, sao ngươi biết Thịnh An sẽ nói những chuyện đó cho ngươi?”“Rất rõ ràng, nếu bọn họ muốn ám sát, khổng thể chỉ làm một lần đã có thể thành công. Nhưng ta không thể đoán trước thời gian cụ thể, cho nên phải lợi dụng Thịnh An quận chúa.” Hắn thản nhiên lắc lắc đầu “Vô Mẫn Quân, ta chỉ sợ trời ghen xanh tỵ với thiên tài thiên, mạng ngươi sợ không thọ.”Vô Mẫn Quân âm trầm nói “Yên tâm, thân là hoàng hậu của ta, ngươi phải tuẫn táng.”“…”Ta liếc mắt nhìn hắn, nói “Vậy ngươi tính cứ như vậy ? Để cho nàng đi Nam Văn quốc? Những người khác trong tộc của nàng thì sao?”Vô Mẫn Quân nói “Giết.”Ta nghẹn họng nhìn trân trối “A? Không phải ngươi nói mới làm hoàng đế, không thể tạo thành hình tượng bạo quân trong lòng người ta, không thể giết người lung tung sao…”Vô Mẫn Quân cười nhẹ, nói “Ai nói ta giết người lung tung? Không phải Thịnh An quận chúa nói cho chúng ta sao, hơn nữa… Còn để lại chứng cớ.”Ta ngẩn ra “Ba chữ kia?”Vô Mẫn Quân cười gật gật đầu, phe phẩy tờ giấy Tuyên Thành viết ba chữ Nguyện Quân an’ kia “Truyền chỉ, tru di gia tộc Hưu Ấp Vương. Bất kể già trẻ, không kể lớn bé, chém hết.”“…” Ta ngây ngẩn nhìn Vô Mẫn Quân nửa ngày, lắc đầu nói, “Ta không hạ lệnh.”Âm thanh Vô Mẫn Quân lạnh lùng nói “Lại làm sao vậy?”Ta nói “Ngươi lừa Thịnh An quân chúa như vậy, hiện giờ phòng bị là được, sao phải giết cả nhà nàng…”“Hiện tại phòng bị một lần, về sau khó có thể đoán trước, Trường Nghi công chúa, ngươi có tâm địa Bồ Tát, nhưng đừng làm liên lụy đến ta.” Vô Mẫn Quân tới gần ta, “Ta vẫn cảm thấy ngươi mặc dù có lúc ngu ngốc nhưng vẫn thức thời, đừng có đồng tình trong thời điểm rối loạn này. Nhân từ đối với kẻ địch chính là treo tính mạng mình trên lưỡi đao, ngươi dám thử, ta thì không dám.”“…”Ta không hiểu sao có chút phẫn nộ, lại cảm thấy không thể phản bác, nhìn gương mặt mình lạnh lùng tàn nhẫn, không nói nổi cảm tưởng trong rằng không thể phản bác, nhưng ta vẫn như trước không chịu ra lệnh, chỉ ra vẻ trầm mặc kháng nghị —— dù sao hiện tại ta mới là hoàng đế, hắn cũng không thể làm gì Mẫn Quân trừng mắt nhìn ta nửa ngày, rốt cục giận dữ nói “Được, được, được, không giết thì không giết… Ta viết một mật tín cho người nhà Hưu Ấp vương, nói với bọn họ ta đã biết kế hoạch của bọn họ, nhưng cũng sẽ không động thủ với bọn họ, để cho bọn họ ngoan ngoãn nghe lời, nếu còn có lần sau sẽ chắc chắn phải chết. Lại nói với bọn họ, ta cũng sẽ không động tới Thịnh An quận chúa, nhưng đưa đi Bắc Xương quốc, nếu bọn họ còn muốn gia tộc Hưu Ấp Vương được sống thì cũng chuẩn bị mà đi Bắc Xương quốc đi.”Ta lập tức tỏ vẻ đồng ý, cũng vì thay đổi của Vô Mẫn Quân mà cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng, Vô Mẫn Quân thấy thế chỉ lạnh lùng cười “Nếu thân thể không thay đổi…”Ta yên lặng sợ run cả người.* * *Đêm đó trong hoàng cung to như vậy quả nhiên bình an vô sự, ngày thứ hai cũng truyền đến tin tức cả nhà Hưu Ấp vương bị phế, tự động tới Bắc Xương quốc, ta nhẹ nhàng thở ra, Vô Mẫn Quân cũng không quá vui vẻ nhưng hắn có vui vẻ hay không chưa bao giờ thuộc phạm vi lo lắng của trực bên linh cữu bảy ngày xong, ta cùng hắn liền từ từ đi Đông Nguyên quốc, trong lúc này ta đã lấy thân phận Trường Nghi công chúa viết một phong thư cho Đông Nguyên quốc, đơn giản nói qua một chút chuyện đã xảy ra, so với lí do mà ta nói với đám người Thái sư hoàn toàn khác viết ta đi ám sát hắn, hai người đánh nhau, trong bóng đen không rõ ánh nến, bốn mắt nhìn nhau, hắn ngọc thụ lâm phong, ta chim sa cá lặn, hai người nam chưa hôn nữ chưa gả, tại một khắc lịch sử này bỗng nhiên yêu thương lẫn nhau, hắn quăng kiếm chờ chết, ta lại khó có thể hạ kiếm, hai người giằng co trong đêm đen sâu thẳm, cuối cùng hắn quyết định muốn mỹ nhân không cần giang sơn, ta quyết định buông thù hận quốc gia, hai người vốn định cứ như vậy quy ẩn, lại vừa vặn gặp phải chuyện Bắc Xương quốc, vì thế có thể quang minh chính đại cùng một chỗ, từ nay về sau kết tóc gần nhau, cử án tề mi 1.Cuối thư nói Trường Nghi mặc dù làm nhục sứ mệnh, nhưng cũng không nhục sứ Mẫn Quân xem hết thư lăn xuống giường cười không dứt, còn nói cho dù tương lai ta có bị phá quốc diệt gia, cũng có thể dựa vào viết thư mà sống, sau đó dùng bút màu đỏ khoanh mấy chữ hình dung mỹ mạo của ta “Chim sa cá lặn” cùng “Muốn mỹ nhân không cần giang sơn”, ta đối với chuyện này phẫn uất không thôi, cuối cùng đành chép lại một bản gửi ra rằng ta phái người hỏa tốc đưa thư đi, nhưng thời gian cũng khá lâu, ta và Vô Mẫn Quân vẫn chưa thấy hồi âm, đại để ta cũng có thể tưởng tượng được Thái Hậu cùng hoàng đệ nhỏ tuổi của ta sẽ có phản ứng như thế nào, nhưng, hiện tại ta cũng quyết định không để ý tới bọn Đông Nguyên quốc đến Tây Ương quốc cũng không phải quá xa, chỉ là ta cùng Vô Mẫn Quân phải làm theo lễ tiết, mang theo sính lễ, tangồi trong kiêu ngẫu nhiên quay đầu, chỉ có thể nhìn thấy bên cạnh toàn người, phía xa chỉ thấy một đám tro bụi bốc nhiên, trên đường cũng không thiếu những chuyện ám sát linh tinh, nhưng thị vệ rất nhiều, cơ bản ta cùng Vô Mẫn Quân còn chưa nhìn thấy thích khách thì bọn họ đã bị giết, tất cả thích khách đều tới là để ám sát tên thái tử bạo lực trước kia Vô Mẫn Quân, cũng chính là ta hiện tại, ta vốn nóng lòng muốn thử, mỗi lần lại đều không có cơ hội, thật sự là đáng đường đi xe ngựamệt nhọc không cần phải nói, ta cùng Vô Mẫn Quân rốt cục đã tới chỗ biên giới của Đông Nguyên quốc, ngay lập tức thấy tràn ngập màu đỏ, cỗ kiệu, vải vóc, trang sức, cái gì cần có đều có, hoàng đệ hóa ra tự mình đến, ở cửa nghênh đón hai chúng ta, Vô Mẫn Quân vốn muốn tự cao tự đại, nhưng sau rốt cục lại nhớ tới hắn hiện tại đang dùng cơ thể của ta, đành phải nén phẫn nộ xuống xe, cùng ta đi tới chỗ hoàng đệ giả bộ vui vẻ trò đó tới hoàng cung Đông Nguyên, ta đi ra ngoài chẳng qua cũng chỉ chưa đầy một tháng, nhưng hiện tại trở về chốn cũ, lại giống như chuyện thật bình thường.—— Thực ra, quả thực cũng tựa như chuyện thật bình người Đông Nguyên quốc thấy ta, không ngoài dự đoán, dáng vẻ đều lo lắng hãi hùng lại chán ghét, đối với Vô Mẫn Quân, ngược lại còn có vẻ hiền lành, còn mang theo một chút đồng tình, tựa như nói “Vì quốc gia, gả cho kẻ cặn bã này, người thật phải chịu khổ”, khiến cho ta thật muốn ngửa mặt lên trời thét dài, hộc Mẫn Quân cố tình không biết tốt xấu, lén lút không ngừng oán giận với ta ” Những người Đông Nguyên quốc này sao lại thế? Ánh mắt nhìn ta kiểu gì thế?”Ta mặc kệ hắn…Hai người chúng ta đi vào hoàng cung, bên trong hoàng cung sớm thiết yến, chỉ chờ hai người chúng ta ngồi vào vị trí, ta cùng hoàng đệ ngồi ở chỗ cao nhất, Vô Mẫn Quân ngồi bên dưới cạnh ta, Thái Hậu ngồi dưới cạnh hoàng đệ, Vô Mẫn Quân cùng Thái Hậu mặt đối mặt, bên dưới là một số quan viên quyền chức khác, tại thời điểm này hoàn toàn không dám phát ra người nghiêng đầu lén nhìn bạo quân là ta, bị ta phát hiện, lại lập tức cúi đầu khúm núm ăn cơm, lại nhìn Thái Hậu cùng Vô Mẫn Quân, thần sắc Thái Hậu phức tạp nhìn Vô Mẫn Quân, trong ánh mắt mang theo một vẻ thương tiếc trước kia chưa bao giờ có, mà Vô Mẫn Quân hoàn toàn không quan tâm tới bà ta, bản thân vùi đầu ăn mấy thứ đồ ăn ở Tây Ương quốc không có, giống như quỷ chết đói đầu thai, mất hết mặt mũi Trường Nghi công chúa…Thấy hắn như vậy, Thái Hậu chẳng những không trách tội, ngược lại còn hơi hơi thở dài, lắc lắc đầu, tựa như nói “Đứa nhỏ đáng thương, chỉ có thể ăn cho hả giận …” Hay là nói “Ai, chẳng lẽ Tây Ương quốc không cho ăn cơm?”Ta trầm mặc thật lâu, cuối cùng thật sự phải ăn cho hả giận…Trận yến hội này giằng co thật lâu, trong đó không ngừng nói lời khách sáo, thái độ mọi người quá mức khúm núm, ta không đành lòng thấy đức hạnh những người trong gia tộc mình như vậy, vì thế nói mình mệt mỏi, muốn đi Mẫn Quân chu miệng, nhỏ giọng nói “Ta còn chưa ăn đủ…”Vô Mẫn Quân luôn luôn ăn rất nhiều, ta cảm thấy ta sẽ bị béo… Ta theo thói quen trừng mắt nhìn hắn “Ăn cái gì mà ăn? Đi về!”Một màn này tất nhiên rơi vào trong mắt mọi người, một đám bọn họ đều lộ ra vẻ vô cùng đau đớn, đại khái cảm thấy ta vẫn rất ngược đãi Trường Nghi công chúa…Ta không nói gì, nhẹ giọng “Kiểu Nhi, chúng ta đi nghỉ trước đi… Nàng không mệt sao?”Vô Mẫn Quân đang ăn canh, nghe vậy lập tức phun ra, cực kỳ bất nhã, sắc mặt mọi người xám xanh. Vô Mẫn Quân lại xoa xoa miệng, bình tĩnh nói “Được, chúng ta đi nghỉ…”Hắn hiển nhiên là đang nín cười, bởi vậy âm thanh mơ hồ không rõ, lại giống như là khóc nức nở, mọi người đều liếc mắt, đại khái đều cảm thấy chúng ta đang diễn trò, mà Vô Mẫn Quân, cũng chính là Trường Nghi công chúa, chỉ sợ đã oan ức tới mức phát hạ giọng “Mau cút về…”Đợi tới khi hai người chúng ta rốt cuộc có thể về tẩm cung đã được chuẩn bị sẵn mà nghỉ ngơi, ta mới nhớ đến một chuyện —— vừa nãy có người luôn nhìn chằm chằm vào ta và Vô Mẫn Quân, người nọ là đồ đệ của một trong số những sư phụ của ta, tên là Nguyên Úc, cũng coi như đã luyện võ với ta từ nhỏ tới giờ, hiện tại đã là ngự tiền thị vệ, quan hệ giữa hắn và ta cũng bình thường, nhìn chằm chằm Trường Nghi công chúa cũng không sao, nhưng mà vừa rồi không biết vì sao, hắn lại dùng ánh mắt giết người để nhìn ta, cũng chính là Vô Mẫn Quân… Ta thở dài, không muốn quấy rầy Vô Mẫn Quân nghỉ ngơi, xoay người bước ra cửa phòng, mới ra khỏi cửa phòng, lại thấy Thái Sư vừa vặn chạy tới đây, thấy ta từ trong phòng Vô Mẫn Quân đi ra, ông ta hơi hơi sửng sốt, nói “Trường Nghi công chúa như thế nào rồi?”“Đang nghỉ ngơi ở bên trong, không có gì đáng lo ngại cả.” Ta Sư gật gật đầu “Hoàng Thượng, hiện tại cần phải đi chuẩn bị tang sự cho tiên hoàng, sau đó là chuẩn bị cho việc đăng cơ.”“À…” Ta nghĩ đến nhóm công chúa líu ríu, liền có chút đau đầu, tùy Thái Sư đi tới đó, trên mặt lộ vẻ bình tĩnh, lại giả bộ thêm một chút u buồn, dù sao tính tình Vô Mẫn Quân quái gở, các nàng thấy sắc mặt của ta không tốt, cũng không dám tiến lên quấy nhiên, luôn có người cố ý làm lúc ta còn chưa có phản ứng gì, một người phóng người vọt tới trước mặt ta, túm lấy hai vai ta lay động kịch liệt “Khanh ca ca! Huynh tại sao có thể làm như vậy? ! Vì sao lại giết cha muội, vì sao? !”Ta bị lắc đến nỗi choáng váng, biết được vị cô nương khàn cả giọng nói trước mắt này là Thịnh An quận chúa, hai mắt nàng đẫm lệ, mặt nhăn nhó thành một nhúm giống như cái bánh bao bị ngâm lâu trong nước, bàn tay nắm chặt bả vai ta không chịu buông run giọng nói “Thịnh An, muội bình tĩnh bình tĩnh…”Thịnh An quận chúa càng không buông tay, nàng vừa khóc vừa quát “Huynh bảo muội bình tĩnh như thế nào? ! Vì sao huynh lại để cho nữ nhân kia giết cha muội? !”Đầu ta càng ngày càng đau, mặc dù cảm thấy nàng ta quả thực đáng thương, nhưng vẫn gỡ cánh tay của nàng ta ra “Thịnh An, muội đừng cố tình gây sự nữa, là Hưu Ấp vương có ý mưu phản, Trường Nghi công chúa mới ra tay cứu giúp …”Thịnh An quận chúa khóc tới mức cả người phát run, bàn tay thong thả chậm rãi buông ra, lui lại mấy bước, nói “Không thể có chuyện đó, cha muội rõ ràng đã từng nói, vì muội, ông sẽ không làm ra những chuyện bất lợi đối với huynh, ông sẽ phò tá huynh…”“À ” ta có chút không biết nói gì, sau đó an ủi nàng ta “Điều này chứng minh, lời nói của nam nhân đều không thể tin, bao gồm cả cha muội …”Lời vừa nói ra, ta tựa hồ cảm giác được không khí chung quanh nhất thời trở nên lạnh lẽo, Thịnh An mở to mắt nhìn ta, sau đó khóc nức nở, chạy như điên bỏ âm thầm hít một hơi, khụ khụ nói “Chúng ta đi nhìn phụ hoàng trước …”Các công chúa khác vừa chứng kiến một phen biến cố kia, câm như hến, nghe ta nói vậy vội vàng gật đầu đồng ý, cũng bởi vậy hành trình lần này tiến hành thuận lợi ngoài ý dù thuận lợi, nhưng lễ tiết trong hoàng thất thật rườm rà lại rườm rà, đợi cho đến khi tiên hoàng được an trí tạm thời ở bên trong quan tài đã là lúc đêm khuya, nhưng ta còn không thể đi, còn phải một mình ở lễ đường to như vậy tĩnh tọa một đêm để cầu cho tiên hoàng ngủ yên —— bên cạnh đó là tiên hoàng nằm trong cỗ quan sợ nhất là ma quỷ, lúc biết mình phải làm như vậy, rất giật mình. Lúc phụ hoàng ta mất, vì loạn trong giặc ngoài, lễ nghi đều rất đơn giản, thái tử cũng chỉ là ở bên trong lễ đường quỳ vài canh giờ, sau đó liền đi ra, ta ngàn vạn không thể tưởng được… phải ở đây qua đêm!Vì thế nhân lúc bữa tối, ta nói chuyện này với Vô Mẫn Quân, uyển chuyển biểu đạt ý nguyện ta cần người ở Mẫn Quân nghe xong, thản nhiên nói “Phụ hoàng ta ở cùng ngươi nha ~.”“… Phì!” Ta trừng mắt nhìn hắn “Tóm lại ngươi có giúp ta hay không, nếu ngươi không chịu, ta tìm một nam nhân khác…”“…”Cuối cùng Vô Mẫn Quân thỏa hiệp, sau khi ta tiến vào lễ đường không lâu cũng lặng lẽ lẻn vào, hai người chúng ta đối mặt nhau ngồi xếp bằng —— theo quy củ, vốn phải quỳ, nhưng ta cùng hắn đều không có một chút ý nghĩ phải ta cứ như vậy nói chuyện câu được câu không, khi nghe ta nói về chuyện của Thịnh An quận chúa lúc nãy, hắn thản nhiên nói “Không quan hệ, dù sao về sau nàng ta cũng sẽ trở thành thường dân, sẽ không gặp nàng ta nữa.”“Muốn giáng nàng ta thành thường dân sao?” Ta có chút kinh Mẫn Quân không liếc mắt nhìn ta một cái, mà ngược lại còn dùng ánh mắt khó hiểu nhìn ta “Bằng không phải thế nào, lưu nàng ta ở lại bên cạnh, lúc nào cũng khóc, thậm chí động thủ với ngươi?”“Thế cũng phải.” Ta bất đắc dĩ Mẫn Quân nói “Lúc trước ta vốn định…”Chưa nói xong lại ngậm miệng lòng ta lại biết rõ ràng “Ngươi tính giết nàng ta có phải hay không?”Vô Mẫn Quân nhìn ta cười, ngọn nến màu trắng bên cạnh phát ra ánh nến lắc lư chiếu trên mặt hắn tạo ra ánh sáng quái dị, cho dù đó chính là gương mặt của ta nhưng giờ phút này nhìn thấy như vậy, cũng khiến cho người ta cảm thấy dữ tợn đáng sợ.“Không, ta tính chu di cửu tộc Hưu Ấp vương.”“…”“Chẳng qua hiện tại Bắc Xương quốc như hổ rình mồi, ta muốn đi Đông Nguyên quốc, còn muốn tự mình thân chinh để lấy được sự ủng hộ của binh lính…” hắn bấm đầu ngón tay tính “Nếu lúc này mang cái thanh danh bạo quân vào người thì không được tốt lắm.”Ta không nói gì, bỗng nhiên có cảm giác lạnh cả người, nói “À, Vô Mẫn Quân, ta nghĩ nên nói chuyện này với ngươi”“Sao?” Hắn thu lại biểu tình cổ quái vừa nãy, đơn thuần nhìn nói “Về sau loại chuyện như thế này, ngươi cứ để ở trong lòng là được, đừng nói với ta …”Hắn nhíu mày “Vì sao?”“Ta biết được càng nhiều, tương lai lại càng nguy hiểm…” Ta thành thật nói “Ta tình nguyện cái gì cũng không biết…”Vô Mẫn Quân cười “Ngươi biết đã quá nhiều, biết thêm nữa cũng khác gì đâu, ngươi sợ cái gì?”“…”Ta rất sợ, thật sự…Thấy tâm trạng hắn hiện tại có vẻ tốt rõ ràng bên cạnh hắn là quan tài phụ hoàng hắn…, ta không nhịn không được nói “Nếu như vậy, ta muốn hỏi ngươi một việc.”Vô Mẫn Quân gật đầu “Việc gì?”Ta nói “Ta kỳ thật, à, cũng nhìn một chút thân thể ngươi.”Vô Mẫn Quân cười quỷ dị “Đã biết ngươi sẽ không chịu nổi dụ hoặc, không có việc gì, ta không trách ngươi.”“…”mặt ta toát mồ hôi nói “Không phải, không phải… Ta chỉ nhìn lưng của ngươi, vết thương trên người ngươi là vì sao?”Vô Mẫn Quân cũng không thèm để ý nói “À, do trước đây nghịch ngợm.”“Làm sao có thể ” hiển nhiên hắn là coi thường năng lực phán đoán của ta, ta nói “Vết thương trên lưng ngươi là do Gặp cốt tiên’ , vết thương trên tai là Tiễn nhĩ’, mấy thứ này ta còn biết nữa! Hơn nữa, ai biết những chỗ khác trên người ngươi còn bị gì…”Vô Mẫn Quân nhíu mắt “Ngươi dù sao cũng là một công chúa, làm sao có thể biết những điều này?”“Do trước đây nghịch ngợm…” Ta rụt lùi, trả lời.“…”Ta cùng Vô Mẫn Quân cứ ngồi như vậy, hắn không mở miệng, ta cũng không dám mở miệng nữa, hơn nửa ngày hắn mới chậm rãi nói “Ngươi không nên hỏi, nếu ngươi biết, thì chắc chắn ngươi sẽ phải chết.”Ta vui mừng ngẩng đầu “Thì ra hiện tại ngươi không muốn giết ta.”Vô Mẫn Quân cười ấm áp “Ừ, ta chỉ muốn trêu ngươi mà thôi.”“… Có khác nhau sao?”“Mặt chữ khác nhau.” Hắn lười biếng nói, sau đó dựa lưng vào cây cột ở phía sau.“…”Ta khóc không ra nước mắt “Ngươi đừng quá kiêu ngạo, hiện tại ta phải đi tìm một nam nhân…”Vô Mẫn Quân mở to mắt “Ta ngay cả tìm cũng không cần tìm, trước mắt đã có một nam nhân.”“…” Thể loại cổ đại, hoán đổi thân xác, hài, HE..Edit Mèo tít chương chẵn, ryna chương lẻ Câu chuyện mở ra trong hoàn cảnh bốn nước lớn Tây Ương, Đông Nguyên, Nam Văn, Bắc Xương tranh giành thiên hạ. Tây Ương Quốc có thái tử Vô Mẫn Quân hùng tài thao lược, anh dũng thiện chiến, dẫn quân tấn công vào lãnh thổ Đông Nguyên. Đông Nguyên Quốc đã sớm mục ruỗng, suy tàn, với một vị vua đắm chìm trong thuật trường sinh, hoàng hậu thao túng triều đình, văn võ bá quan sống xa hoa trụy lạc, hoàn toàn không chống đỡ nổi trước thế tiến công như vũ bão của Tây Ương Quốc. Trong vô số những nàng công chúa xinh đẹp của đất Đông Nguyên, có nàng công chúa Trường Nghi vừa tròn mười bảy tuổi, một thân võ nghệ cao cường, đã ôm theo quyết tâm báo đền nợ nước mà đi ám sát thái tử Vô Mẫn Quân. Một đêm giao chiến, kết thúc bằng một phen cụng đầu nảy lửa, máu chảy thành hôm sau tỉnh lại, mới phát hiện, nàng biến thành hắn, còn hắn lại thành công chúa Trường Nghi cực kì tầm thường dung mạo phổ thông vừa thấy liền quên, biết vài ba chữ, thuộc dăm câu thơ, đầu óc ngu ngơ, trí tuệ cỡ vừa….Thế nhưng lại có một tấm lòng nhân hậu, một trái tim biết cảm thông. Một thái tử Vô Mẫn Quân cực kì hoàn hảo anh tuấn vô song, tinh thông văn thơ võ nghệ cũng thuộc hàng cao thủ, trên chiến trường anh dũng giết giặc, trong triều đình áp chế bá quan…. Thế nhưng hắn lại chẳng có tình người, hắn – vốn là một kẻ điên. Hai con người hoàn toàn trái ngược như mặt trăng với mặt trời ấy, bởi một sự cố nho nhỏ mà hoán đổi thân xác cho nhau. Kể từ đây, nàng – cô công chúa ngu ngơ trở thành hoàng đế, quậy tung triều chính ; còn hắn – vị thái tử biến thái trở thành hoàng hậu, náo loạn hậu một gã đàn ông, Vô Mẫn Quân sẽ phải làm gì trong những ngày “đến tháng”, khi bị chàng thị vệ yêu thầm công chúa Trường Nghi lao tới cưỡng hôn, khi phải lôi theo một đám công chúa líu ríu không ngừng đi “giao lưu tình cảm”… Là một người con gái, Vân Kiểu sẽ phải làm gì khi các đại thần dâng tấu muốn hoàng đế tuyển phi, sẽ phải làm gì khi mỹ nữ cứ thấy nàng là lao vào như ruồi thấy mật, còn mỹ nam thấy nàng lại tránh như tránh tà vì tưởng hoàng đế có tật đoạn tụ long dương…. Biết bao tình huống dở khóc dở cười diễn ra, khiến hắn bớt điên cuồng, khiến nàng bớt ngu ngơ, dần dần thấu hiểu về những góc khuất, những vết thương chưa bao giờ ngừng rỉ máu trong tâm hồn người đối diện, để rồi từ những đứa trẻ vốn có một tuổi thơ quá đỗi đau lòng, thiếu thốn tình yêu của cả cha lẫn mẹ, nàng và hắn cùng tìm được khung trời nhỏ của riêng mình một vị Thái Sư ưa cằn nhằn nhưng gửi trọn thương yêu trong thầm lặng, một cô công chúa tinh nghịch đáng yêu với chàng phò mã số khổ nhặt được ngoài đường… Vân Kiểu ta sống trên đời này hơn mười bảy năm, từ nhỏ đã mất mẹ, cha cũng không thương yêu, luyện võ chịu khổ, học văn đau đầu, làm người ngốc nghếch, dung mạo bình thường. Thế nhưng ta đoán, trong hàng sa số những con người sống trên cõi đời này, ta nhất định là người may mắn nhất. Thời điểm ta lẻn vào hoàng cung Tây Ương quốc chính là nửa đêm, trăng cao đêm tối, đúng là thời tiết tốt để làm chuyện vi phạm pháp ta muốn đi ám sát Tây thái tử trẻ tuổi hiện tại của Tây Ương quốc, Vô Mẫn còn nhỏ, lúc mà ta theo sư phó học công phu, bọn họ có nói với ta “Công chúa, những thứ người học này là để giúp cho thân thể mạnh khỏe, còn có để bảo vệ bản thân mình. Mấy năm liên tục chiến loạn này, quốc vương Tây Ương quốc như hổ rình mồi đối với Đông Nguyên quốc, Hoàng Thượng lại… Nói ngắn lại, tương lai nếu là phát sinh chuyện bất trắc gì, người cũng không đến mức không hề có sức phản kháng.”Lúc trước khi ta học tam kinh với cả giải chữ đều học rất chậm, cho nên phụ vương nhận định ta là một cô nương trí tuệ không cao, đối với việc giáo dục ta cũng không quan tâm, có ai biết rằng tuy rằng ta không phải là người học văn nhưng chính là một người có thể học võ, từ lúc tự ngồi tấn rồi đến lúc có thể tự nhiên sử dụng các loại vũ khí, chẳng qua là chỉ trong thời gia mười năm ngắn kia ta từng xem qua một lời nói như thế này, kiếm khách nói “Ta bảy tuổi học kiếm, bảy năm thành tài, đến nay chưa gặp được địch thủ” khi đó ta cảm thấy thực khốc, cũng không nghĩ tới có một ngày bản thân mình cũng có cảnh giới như vậy. Ta sáu tuổi học võ, mười năm thành tài, ở trong trong hoàng cung to như vậy cũng chưa từng bị ai đánh với việc thiện võ của ta, phụ hoàng lúc đầu vui sướng vạn phần, sau lại bởi vì bắt đầu cùng đạo sĩ tu luyện thuật trường sinh bất lão, dần dần trở nên mê tín, đạo sĩ kia là người của hoàng hậu, đối với đứa trẻ do tiểu nương sinh ra là ta vẫn không vui, liền cố ý vô tình nói rằng ta giỏi võ như vậy, không chừng là sát tinh chuyển thế, mấy năm này liên tục bất bình nói rằng tai họa thiên ti vạn lũ có liên quan tới thành một kẻ “Sát tinh chuyển thế”này khiến cho phụ hoàng lại có thành kiến đối với ta, cũng may ta đã có thói quen bị ông ấy dùng thành kiếnmà đối xử cho nên cũng không cảm thấy khó chịu, chỉ tận lực sử dụng võ công, nhất là ở trong hoàng nói, dã tâm Tây Ương quốc vẫn rất lớn, điểm này cũng không có bởi vì sát tinh ta giảm bớt luyện võ mà có điều thay đổi. Hoàng đế trầm mê vì trường sinh thuật, hoàng hậu đùa bỡn quyền thế, đại thần khuyển mã vô dụng, dân chúng oán giận nói Đông Nguyên quốc tuyệt không phải là đối thủ của bọn hắn, trăm vạn đại quân tựa như khi mùa đông hàng năm tới sẽ đến tây Bắc Phong, chậm rãi tiến sát vào Đông Nguyên họ rất nhanh đã công phá Liễu thành, Liễu thành là một thành ở phía tây nam của Đông Nguyên quốc, non xanh nước biếc, đất đai phì nhiêu, những lương thực tốt nhất của chúng ta ăn đều là mỗi ngày nối liền không dứt vận chuyển từ Liễu thành đến, xiêm y cùng trang sức chúng ta mặc cũng phần lớn là vải vóc từ nơi đó và nhờ tay nghề của các nữ tử Liễu thành cách Vân thành, đô thành của Đông Nguyên quốc cũng không quá xa, xem tư thế bọn hắn vẫn chậm rãi một đường tiến tới, tối thiểu ít nhất nửa tháng mới có thể công Thượng bởi vì ăn dược vật nhiều năm, thân thể sớm lại không được, sau khi biết được tin tức Tây Ương quốc đánh vào Liễu thành Đông Nguyên quốc, nhất thời chịu không nổi mà đi đời nhà ma. Hoàng đệ nhỏ tuổi của ta vội vàng đăng cơ, hoàng hậu – giờ hẳn là Thái Hậu buông rèm chấp chính, lại cũng không có gì biện pháp nào ngăn cản quân đội quân Tây Ương quốcKẻ dẫn đầu mang binh lính của Tây Ương quốc là thái tử Vô Mẫn Quân, tên này danh tiếng thật không tốt, bởi vì hắn nghe đồn không có nhân tính hơn nữa lại còn ra tay không hề thương khi công phá liễu thành, chuyện về Vô Mẫn Quân truyền đến tận kinh thành, bọn thái giám hoang mang rối loạn nhất nhất đều nói về hắn, nói hắn đứng ở chỗ cao, không ai bì nổi, khuôn mặt mơ hồ, thanh âm trầm ổn ” Người Đông Nguyên quốc, ra hàng không giết. Không ra hàng bất kể là ai xử tử ngay tại chỗ.”Sau đó khi hắn biết được chuyện phụ vương vì luyện thuật trường sinh mà đoản mệnh, cư nhiên chuyện trò vui vẻ ngâm thơ “Không yêu thuật trường sinh, không phải người trường sinh.”Ngắn ngủn hai câu nói này đã nói cho hoàng thất Đông Nguyên quốc người ta nâng không ngẩng đầu lên nổi. Đối với điểm này, ta có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng không có nhiều bi thương, đối với Đông Nguyên quốc, ta không có cảm tình gì, đối với phụ hoàng cũng thế. Ấn tượng của ta đối với ông ấy chẳng qua là trước đây ông ấy tùy ý ban cái chết cho mẫu thân, tùy ý quẳng ta cho một phi tần không được sủng nuôi dưỡng, sau khi vị phi tần kia bệnh cũng không quản ta sao dân chúng Đông Nguyên quốc cần được cứu thật, một số người bọn họ tuy rằng đã đầu hàng những cũng sẽ chịu khổ sát hại — quốc vương Đông Nguyên tuy rằng yếu đuối vô năng, nhưng dân chúng cũng rất có cốt khí, lúc trước khi quân đội Tây Ương quốc tiến công, vài thứ lọt vào tay dân chúng tự phát tạo thành đội hộ vệ công kích, bởi vậy binh lính Tây Ương quốc đối với những người thường dân tay không tấc sắt này có sự oán hận. Tác phẩm Công Chúa Quý Tính vào của tác giả Tắc Mộ thuộc thể loại truyện ngôn tình hiện đại đã hoàn thành được đăng tải tại mời các bạn đọc truyện miễn thiệu ngắnCông Chúa Quý Tính mở ra trong hoàn cảnh bốn nước lớn Tây Ương, Đông Nguyên, Nam Văn, Bắc Xương tranh giành thiên hạ. Tây Ương Quốc có thái tử Vô Mẫn Quân hùng tài thao lược, anh dũng thiện chiến, dẫn quân tấn công vào lãnh thổ Đông Nguyên Quốc đã sớm mục ruỗng, suy tàn, với một vị vua đắm chìm trong thuật trường sinh, hoàng hậu thao túng triều đình, văn võ bá quan sống xa hoa trụy lạc, hoàn toàn không chống đỡ nổi trước thế tiến công như vũ bão của Tây Ương Quốc. Trong vô số những nàng công chúa xinh đẹp của đất Đông Nguyên, có nàng công chúa Trường Nghi vừa tròn mười bảy tuổi, một thân võ nghệ cao cường, đã ôm theo quyết tâm báo đền nợ nước mà đi ám sát thái tử Vô Mẫn đêm giao chiến, kết thúc bằng một phen cụng đầu nảy lửa, máu chảy thành hôm sau tỉnh lại, mới phát hiện, nàng biến thành hắn, còn hắn lại thành công chúa Trường Nghi cực kì tầm thường dung mạo phổ thông vừa thấy liền quên, biết vài ba chữ, thuộc dăm câu thơ, đầu óc ngu ngơ, trí tuệ cỡ vừa….Thế nhưng lại có một tấm lòng nhân hậu, một trái tim biết cảm thái tử Vô Mẫn Quân cực kì hoàn hảo anh tuấn vô song, tinh thông văn thơ võ nghệ cũng thuộc hàng cao thủ, trên chiến trường anh dũng giết giặc, trong triều đình áp chế bá quan…. Thế nhưng hắn lại chẳng có tình người, hắn – vốn là một kẻ con người hoàn toàn trái ngược như mặt trăng với mặt trời ấy, bởi một sự cố nho nhỏ mà hoán đổi thân xác cho nhau. Kể từ đây, nàng – cô công chúa ngu ngơ trở thành hoàng đế, quậy tung triều chính ; còn hắn – vị thái tử biến thái trở thành hoàng hậu, náo loạn hậu một gã đàn ông, Vô Mẫn Quân sẽ phải làm gì trong những ngày “đến tháng”, khi bị chàng thị vệ yêu thầm công chúa Trường Nghi lao tới cưỡng hôn, khi phải lôi theo một đám công chúa líu ríu không ngừng đi “giao lưu tình cảm”…Là một người con gái, Vân Kiểu sẽ phải làm gì khi các đại thần dâng tấu muốn hoàng đế tuyển phi, sẽ phải làm gì khi mỹ nữ cứ thấy nàng là lao vào như ruồi thấy mật, còn mỹ nam thấy nàng lại tránh như tránh tà vì tưởng hoàng đế có tật đoạn tụ long dương….Biết bao tình huống dở khóc dở cười diễn ra, khiến hắn bớt điên cuồng, khiến nàng bớt ngu ngơ, dần dần thấu hiểu về những góc khuất, những vết thương chưa bao giờ ngừng rỉ máu trong tâm hồn người đối diện, để rồi từ những đứa trẻ vốn có một tuổi thơ quá đỗi đau lòng, thiếu thốn tình yêu của cả cha lẫn mẹ, nàng và hắn cùng tìm được khung trời nhỏ của riêng mình một vị Thái Sư ưa cằn nhằn nhưng gửi trọn thương yêu trong thầm lặng, một cô công chúa tinh nghịch đáng yêu với chàng phò mã số khổ nhặt được ngoài đường…Vân Kiểu ta sống trên đời này hơn mười bảy năm, từ nhỏ đã mất mẹ, cha cũng không thương yêu, luyện võ chịu khổ, học văn đau đầu, làm người ngốc nghếch, dung mạo bình nhưng ta đoán, trong hàng sa số những con người sống trên cõi đời này, ta nhất định là người may mắn nhất.

truyen cong chua quy tinh